Kết quả tìm kiếm cho "bà con nông dân trồng xong phấn khởi ra mặt"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 490
"Ai bánh mì nóng giòn đây…” - Tiếng rao bất chợt vang lên, hòa lẫn với những âm thanh ồn ã của phố thị. Giữa tiếng xe cộ ngược xuôi và dòng người tất bật chuẩn bị cho một ngày mới, thanh âm mộc mạc ấy bỗng khiến tôi khựng lại… rất lâu.
Trường Đại học An Giang (Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh) vừa đưa vào giảng dạy hai ngành học mới là Kinh doanh nông nghiệp số và công nghệ nông nghiệp số. Đây là chương trình liên kết đào tạo với các trường thành viên trong hệ thống nhằm chuẩn bị nguồn nhân lực am hiểu cả nông nghiệp lẫn công nghệ cho khu vực đồng bằng sông Cửu Long.
Khi trời còn chưa sáng, những phiên chợ ở Vĩnh Xương, Mỹ Đức và Hà Tiên đã rộn ràng người mua, kẻ bán, phản chiếu nhịp sống bình dị và sức sống của vùng biên An Giang.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Biên giới Tây Nam hôm nay vẫn bình yên. Phía sau sự bình yên ấy là sự góp sức của những nông dân bám ruộng nơi đường biên, người có uy tín, vị sư Khmer, cán bộ Mặt trận hay những phụ nữ cùng bộ đội tuần tra cột mốc. Mỗi người một việc, cùng bồi đắp khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Từ những việc làm bình dị, người dân nơi tuyến đầu trở thành những “cột mốc sống”, góp phần giữ vững biên cương Tổ quốc.
“Tôi đã cai thuốc mấy lần, nhưng không thành công”, anh Phạm Đăng Khoa, ngụ ấp Kênh 1, xã Đông Thái buông câu nói ấy sau hơn 10 năm hút thuốc lá. Anh hiểu thuốc lá gây hại cho sức khỏe, từng nhiều lần cai, nhưng lần nào cũng bỏ dở. Sự giằng co ấy cũng là điều chúng tôi bắt gặp ở nhiều người khác. Hành trình cai thuốc không dễ dàng.
Sau thu hoạch, cây hồ tiêu thường rơi vào trạng thái suy kiệt; chăm sóc khoa học là chìa khóa để phục hồi rễ, sạch mầm bệnh, kích thích phân hóa mầm hoa cho vụ tới.
Về thăm quê khi đồng làng cũng vừa gặt xong. Buổi sáng ngái ngủ bỗng nghe tiếng loa bên hàng xóm vang giai điệu da diết của bài hát Tình đất. Giọng cô ca sĩ sinh ra ở một vùng quê trồng lúa xứ Thanh đã làm cho tâm hồn tôi bâng khuâng hồi niệm về miền ký ức ngay chính giữa quê nhà: “Đất yêu người bàn chân lấm bùn khuya sớm/ Đất thương người lẻ loi thân cò trên đồng…”. Theo dòng cảm xúc ấy, tôi bước chân ra khỏi nhà và lặng lẽ đứng ngắm cánh đồng trước cửa.
Giữa khung cảnh núi non hùng vĩ, các thôn người Dao ở xã Tủa Thàng nép mình bên dòng Đà giang yên bình. Những ngày đầu hè, khi mùa nước rút, nhịp sống nơi đây cũng chuyển sang một guồng quay quen thuộc. Trên nương ngô, nương sắn vừa gieo trồng, cây xanh bén rễ. Dưới bến sông, những chiếc thuyền đánh cá tấp nập ngược xuôi trong làn sương sớm. Trong thôn, tiếng kẽo kẹt khung cửi đều đặn vang lên dưới mỗi nếp nhà.
Đang vào cao điểm thu hoạch, nhiều loại trái cây đặc sản trong tỉnh như khóm, măng cụt, sầu riêng được mùa, được giá. Tín hiệu tích cực từ thị trường giúp người trồng cây ăn trái phấn khởi, yên tâm sản xuất.
Vào độ tháng 4 đến tháng 5 (âm lịch) hằng năm, người dân vùng ven biển Châu Thuận (xã Đông Sơn, tỉnh Quảng Ngãi) lại tất bật thu hoạch và phơi rong mơ.
Nhớ mãi về các giống lúa mùa được xem là “hạt ngọc trời” đang mất dần, ông Lê Quốc Việt đã dày công khôi phục không gian bảo tồn đời sống văn hóa lúa mùa.